Năm 2000. Thế giới thay đổi mãi mãi khi những "Cổng" bí ẩn xuất hiện đột ngột trên khắp thế giới — tại các thành phố lớn, giữa sa mạc, thậm chí ngay giữa lòng đại dương.
Không ai biết chúng đến từ đâu. Không ai biết chúng dẫn đến đâu. Chỉ biết rằng, từ bên trong những cổng đó, những sinh vật mà nhân loại chưa từng biết đến bắt đầu tràn ra — hung hãn, khổng lồ, và hoàn toàn không thể tiêu diệt bằng vũ khí thông thường.
Nhân loại đứng bên bờ vực tuyệt chủng trong vòng chưa đầy sáu tháng. Rồi — như một phép màu — một số người bắt đầu thức tỉnh.
Họ được gọi là Hunter. Những người mang trong mình sức mạnh vượt xa giới hạn con người — mỗi người một loại năng lực khác nhau, từ võ thuật thuần túy đến phép thuật, triệu hồi, chữa lành.
Hunter được phân thành sáu hạng theo sức mạnh: S, A, B, C, D, E. Hạng S — những kẻ có thể một mình san phẳng một dungeon cấp cao. Hạng E — những người may mắn sống sót qua một dungeon cấp thấp nhất.
Seoul, Hàn Quốc. Bình minh tháng Ba. Trên màn hình tin tức, dòng chữ chạy ngang: 'Cổng hạng C xuất hiện tại Gangnam — Hiệp Hội Hunter khuyến cáo người dân tránh xa khu vực.'
Sung Jin-Woo. 24 tuổi. Hunter Hạng E — cấp bậc thấp nhất tồn tại. Người ta gọi anh là 'Hunter yếu nhất thế giới', và đó không hề là lời nói cường điệu.
Anh đứng trước cửa bệnh viện, nhìn qua ô cửa kính vào căn phòng nơi mẹ đang nằm. Tiếng máy theo dõi nhịp tim phát ra đều đặn. Đơn thuốc tháng này: 1.800.000 won.
Một Hunter Hạng E mỗi tuần chỉ có thể tham gia nhiều nhất ba dungeon. Thu nhập trung bình: 300.000 đến 500.000 won một lần — nếu may mắn sống sót.
Jin-Woo! Cậu lại đến rồi hả? Hôm nay có nhóm cấp B mở dungeon C tại Gangnam, cần thêm người mang đồ. 200.000 won tiền công — nhưng mà...
Thật ra tôi không chắc cậu nên đi. Hạng E mà vào dungeon C thì... rủi ro cao lắm.
Tôi cần tiền. Mẹ tôi cần thuốc trước ngày mai.
Anh ta không chờ phản ứng của đồng đội. Bước đi. Bộ giáp da cũ kỹ vừa vặn trên người, thanh kiếm sắt rẻ tiền đung đưa bên hông — thiết bị rẻ nhất mà một Hunter có thể mua.
Cổng dungeon tỏa ra ánh sáng xanh lạnh lẽo giữa con phố đông người. Các Hunter tập hợp trước lối vào — 11 người tổng cộng, đại đa số hạng B và C. Jin-Woo là người duy nhất hạng E.
Bên trong dungeon, không khí thay đổi hoàn toàn. Ẩm ướt, lạnh lẽo và tối tăm như lòng đất sâu. Ánh sáng xanh phát ra từ những tinh thể gắn trên vách đá — không đủ để xua tan bóng tối, chỉ đủ để người ta nhìn thấy nguy hiểm đang đến từ đâu.
Nghe đây. Đây là dungeon hạng C tiêu chuẩn — ba tầng ngầm, mỗi tầng có quái vật guardian. Mục tiêu: đến tầng cuối, tiêu diệt boss, thu thập tinh thể. Không ai được tách đội. Rõ chưa?
Rõ!
(thầm) Tầng ba... Mình chỉ cần bám theo và không làm phiền ai. Đừng chiến đấu trực tiếp. Đừng thu hút sự chú ý của quái vật. Sống sót — đó là mục tiêu duy nhất.
GROWL...
Bóng tối ở cuối hành lang chuyển động. Một cặp mắt đỏ rực — to bằng nắm đấm — xuất hiện, nhìn thẳng vào đội hình.
Jin-Woo siết chặt cán kiếm. Tim đập loạn. Đây là cảm giác anh không bao giờ quen được — dù đã vào dungeon hơn hai mươi lần.
SLASH!!
Trận chiến nổ ra trong chớp mắt. Hunter Hạng B đứng đầu lao thẳng vào đàn quái vật — những con Goblin Cổ Đại cao gần hai mét, da xanh xám và vuốt sắc như dao.
BANG!! CRASH!!
Những Hunter cấp cao xử lý lũ quái vật với tốc độ và sự chính xác đáng kinh ngạc. Mỗi đòn đánh đều chí mạng. Đối với họ, đây chỉ là công việc thường ngày.
Jin-Woo di chuyển ra phía sau, thu nhặt các mảnh tinh thể rơi từ xác quái vật. Đây là công việc của anh — nhặt đồ, ghi chép, và tuyệt đối không cản trở những người thực sự chiến đấu.
Thằng Hạng E kia! Đừng đứng đó như khúc gỗ! Tinh thể ở góc phải — nhặt lên!
R-rõ! Ngay bây giờ!
Anh chạy. Đầu cúi thấp. Cố gắng trở nên vô hình giữa trận chiến đang diễn ra xung quanh. Một năng lực duy nhất mà một Hunter Hạng E thực sự giỏi: sống sót bằng cách không bị ai chú ý đến.
Tầng ngầm thứ ba. Sau hai giờ chiến đấu qua các tầng trên, đội đặt chân vào căn phòng cuối cùng — một không gian rộng lớn bất thường, trần cao đến mức không nhìn thấy.
Những bức tường khắc đầy phù hiệu và chữ tượng hình không giống bất kỳ ngôn ngữ nào trên mặt đất. Ánh sáng xanh từ các tinh thể nhạt dần — thay vào đó là một thứ ánh sáng vàng nhợt, lung linh từ những ngọn nến khổng lồ đặt hai bên lối đi.
Chờ đã. Park-ssi, dừng lại. Đây... không phải dungeon thông thường. Nhìn những bức tường này — tôi chưa bao giờ thấy loại phù hiệu này trong bất kỳ dungeon nào.
Cô lo lắng quá mức. Chúng ta đã đến tầng cuối rồi, chỉ cần tiêu diệt boss là xong.
Không — đây khác. Tôi cảm nhận được. Có gì đó không ổn ở đây.
BOOM!!!
Cánh cửa đá phía sau đóng sầm lại với một tiếng động đủ để làm rung chuyển cả căn phòng. Lớp bụi đá rơi xuống từ trần. Lối thoát — biến mất.
...Cái... cái gì vậy?
Mọi người nhìn nhau. Trong mắt những Hunter dày dạn kinh nghiệm nhất — lần đầu tiên Jin-Woo thấy một thứ mà anh chưa bao giờ nghĩ sẽ thấy ở đó. Sợ hãi.
Giọng nói vang lên từ khắp nơi — không phát ra từ bất kỳ hướng nào cụ thể, như thể nó đến từ chính không gian xung quanh họ. Lạnh lẽo, trầm và vô cảm như máy móc.
Chào mừng các Người Thức Tỉnh đến với Ngôi Đền Thử Thách. Đây là không gian thiêng liêng được kiến tạo để thử thách giới hạn của các ngươi.
Các ngươi có hai lựa chọn: hoàn thành tất cả thử thách của ngôi đền và rời đi trong vinh quang — hoặc từ chối và đối mặt với sự trừng phạt của các vị thần.
...
Không ai nói gì. Căn phòng chìm trong im lặng nặng nề đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.
Đây là... Đây là cạm bẫy. Chúng ta rơi vào một double dungeon — một dungeon ẩn bên trong dungeon thông thường. Điều này... điều này không nên xảy ra.
Double dungeon cấp độ nào? Nếu là hạng S...
Thì chúng ta không ai sống sót được. Nhóm Hạng B như chúng ta — trong dungeon hạng S — không khác gì đưa đầu vào miệng sư tử.
Sự hoảng loạn lan rộng. Những Hunter mà Jin-Woo từng ngưỡng mộ — những người mạnh mẽ, tự tin đến mức anh gần như ghen tị — giờ đây đứng co ro, mặt tái nhợt.
Các tượng thần đứng thành hàng dọc hai bên lối đi — những bức tượng cao gần ba mét, đầu cúi xuống, tay chắp trước ngực. Trên bệ mỗi tượng khắc chữ cổ. Lee Ju-Hee dịch được một phần: 'Hãy cầu nguyện trước thần linh và bước tiếp.'
Nhiệm vụ đầu tiên. Chúng ta phải cầu nguyện trước mỗi bức tượng. Nghe có vẻ đơn giản — chỉ cần làm đúng theo yêu cầu, không làm gì khác.
Cầu nguyện? Cầu nguyện cái gì! Tôi không quỳ lạy trước mấy cục đá vô tri này.
Trước khi ai kịp phản ứng, Hwang Dong-Su vung tay — một luồng năng lượng bắn ra, đập thẳng vào bức tượng đầu tiên.
CRACK...
RUMBLE... RUMBLE... RUMBLE...
Vết nứt lan ra từ chỗ tượng bị đánh. Mặt đất rung lên. Từ trên trần cao — những vật thể bắt đầu rơi xuống.
Không phải đá. Không phải bụi. Là những kỵ sĩ mặc giáp sáng — Hiệp Sĩ Thần. Mắt chúng phát ánh sáng tím lạnh lẽo. Khí thế toát ra từ mỗi tên vượt xa bất cứ quái vật nào mà đội từng đối mặt.
Dong-Su!! Tại sao anh làm vậy?! Tại sao—
Chạy!! TẤT CẢ CHẠY ĐI NGAY!!
Hỗn loạn. Tiếng thét. Máu. Những Hiệp Sĩ Thần di chuyển với tốc độ không thể tin được — mỗi nhát chém của chúng đủ để hạ gục một Hunter Hạng B trong một đòn.
Hwang Dong-Su ngã xuống đầu tiên — bị chém ngang từ vai xuống hông, không kịp kêu thêm một tiếng. Hai Hunter khác bị đâm xuyên qua lồng ngực trước khi kịp nhận ra mối nguy.
Jin-Woo chạy. Không nghĩ, không nhìn lại. Chạy như chưa bao giờ được chạy. Đầu gối run, phổi bỏng rát, nhưng đôi chân vẫn cứ di chuyển — bản năng sinh tồn ghi đè lên tất cả.
Một nhát kiếm của Hiệp Sĩ Thần xẹt qua — cắt đứt vai trái anh. Jin-Woo ngã nhào, lăn trên mặt đất đá. Máu nóng ướt đẫm tay áo.
(thầm — không còn sức nói thành lời) Chưa. Chưa được chết. Mẹ... còn đang chờ...
Anh nhìn lên trần hang, mắt nhòa dần. Xung quanh, tiếng giao tranh đang tắt dần — không phải vì trận chiến kết thúc, mà vì không còn ai đủ sức chiến đấu nữa.
DING!
Một màn hình bán trong xuất hiện ngay trước mắt anh — lơ lửng giữa không trung, phát ra ánh sáng trắng xanh nhẹ nhàng. Không ai khác nhìn thấy nó. Chỉ có anh.
Chúng tôi đã quan sát ngươi từ lâu, Sung Jin-Woo. Trong số tất cả những người ở đây, chỉ có ngươi đủ điều kiện. Ngươi có muốn trở thành Player không?
...Player? Điều đó... có nghĩa là gì?
Hết Chapter 1